1. Tầm nhìn 100 năm không phải là sẽ xây thêm những gì, mà là đô thị sẽ tạo ra giá trị gì cho kinh tế, xã hội và chất lượng sống của người dân.
2. Kinh tế đô thị phải đi trước bất động sản. Giá trị bất động sản không chỉ do hạ tầng hay quy hoạch, mà được quyết định bởi năng lực tạo việc làm, sản xuất, dịch vụ và dòng người đến sinh sống.
3. Đô thị trưởng thành không chỉ nhờ mở rộng địa giới, mà nhờ nâng cao năng suất, cải thiện mô hình sản xuất và hoàn thiện hạ tầng chiến lược như metro, cảng biển, logistics.
4. Mô hình kinh tế đô thị quyết định mô hình bất động sản. Mỗi đô thị công nghiệp, tài chính, dịch vụ, cảng biển hay đổi mới sáng tạo sẽ tạo ra nhu cầu nhà ở và cấu trúc bất động sản khác nhau.
5. Phát triển đô thị phải đặt trong một hệ sinh thái liên vùng, gồm đô thị trung tâm, đô thị vệ tinh và các đô thị chức năng. TP.HCM cần được nhìn trong mối liên kết chung giữa Đông Nam Bộ và Đồng bằng sông Cửu Long.
6. Đô thị đa trung tâm làm thay đổi quan niệm về nhà ở. Khi đường sá, cảng, metro, khu công nghiệp và việc làm được phân bổ lại, người dân không nhất thiết phải ở gần nơi làm việc. Khi đó, nhà ở chưa chắc luôn là tài sản sinh lời, mà có thể chỉ là nơi lưu giữ tài sản nếu khu vực không tạo ra giá trị kinh tế thực.
7. Năng lực quản trị nhà nước quyết định khả năng thích ứng của đô thị. Muốn kiến tạo đô thị 100 năm phải xác định rõ ai tham gia kiến tạo, tổ chức nào dẫn dắt và lợi ích nào được ưu tiên. Trước hết phải là lợi ích xã hội và lợi ích chung của đô thị, sau đó mới đến lợi ích doanh nghiệp.
Bản chất của tầm nhìn đô thị 100 năm là khả năng dự báo hướng phát triển, xây dựng cấu trúc bất động sản đa tầng và tạo ra một hệ sinh thái có thể thích ứng qua nhiều thế hệ.

Theo TS. Huỳnh Phước Nghĩa (Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh – UEH), trình bày tại hội thảo “Đô Thị 100 Năm – Tầm nhìn đô thị – Phát triển bất động sản”